Sao Hy Vong

Sao Hy Vong

Những mảnh đời bất hạnh

"Kỳ nhân" không tay vẫn viết chữ, chăm con tật nguyền

Mất đi đôi tay, nhưng với nghị lực phi thường, ông đã đứng dậy, vượt bao gian khó trong cuộc sống, ông là Nguyễn Ngọc Ký thứ hai ở Việt Nam, dệt nên câu chuyện nổi tiếng được lan truyền từ mấy chục năm nay.

Đó chính là Hoa Xuân Tứ, nhân vật chính trong truyện ngắn cùng tên của nhà thơ – nhà văn Quang Huy, tác phẩm đoạt giải thưởng cao nhất trong cuộc thi sáng tác văn học thiếu nhi do Trung ương Đoàn phối hợp với hội nhà văn tổ chức năm 1968.

Tuổi thơ dữ dội

Chúng tôi tìm về nhà Hoa Xuân Tứ vào một ngày cuối tuần, bầu trời xứ Nghệ mùa này lúc nào cũng âm u, mây đen xám xịt, có thể trút cơn mưa bất cứ lúc nào. Mới vào đến đầu xã hỏi nhà Hoa Xuân Tứ mà ai cũng biết. Cũng phải thôi, tôi quê ở khác huyện nhưng từ nhỏ đã được thầy cô dạy cho tấm gương nghị lực của ông để noi theo. Hoa Xuân Tứ nổi tiếng là vậy, ai cũng biết thì điều đó cũng dễ hiểu.

Ông Hoa Xuân Tứ với đôi tay bị cụt đến sát nách
Từ thuở ngồi trên ghế nhà trường tiểu học tôi đã nghe tới tên ông nên lần đầu tiên gặp tôi thấy hồi hộp tò mò vô cùng. Con đường vào nhà ông ổ voi, ổ gà nham nhở, sau một hồi vật lộn với con đường đau khổ, chúng tôi cũng đến được nơi cần đến. Hiện ra trước mắt tôi là căn nhà đơn sơ, đang làm dở, dường như chủ nhà hết tiền nên không thể hoàn thiện căn nhà cho đẹp.

"Cho cháu hỏi đây phải nhà bác Hoa Xuân Tứ phải không ạ?", "Đúng rồi, tôi là vợ ông ấy, ông Tứ đang đi bò ngoài đồng, để tôi ra gọi ông ấy về, các chú cứ vào nhà ngồi chơi, uống nước chờ ông ấy".

Bước vào căn nhà trống trải, có rất ít thứ đáng giá đồng tiền, tôi hiểu được phần nào cuộc sống của gia đình ông. Chừng 10 phút sau thì ông Tứ về.

Ông Tứ bên người vợ hiền của mình

Trước mắt chúng tôi là một người đàn ông nước da ngăm đen, dáng dấp nông dân đích thực, mái tóc đã ngả muối tiêu, tôi chú ý đôi tay của ông đã bị cụt đến tận nách. Miệng tươi cười, hằn lên những nếp nhăn, Hoa Xuân Tứ bắt đầu tìm về miền ký ức kể lại câu chuyện đẫm nước mắt cho chúng tôi nghe.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua nhưng nó vẫn như hằn in trong tâm trí của ông không thể nào quên được. Ngày đó Hoa Xuân Tứ cũng như những đứa trẻ trong cái làng quê nghèo ở Hưng Nhân, huyện Hưng Nguyên (Nghệ An) này, tuổi thơ gắn với dòng sông Lam thơ mộng, với những bãi bồi bạt ngàn mía.

Mất đi đôi tay nhưng ông vẫn làm được mọi công việc đồng áng

“Hồi đó quê tôi có nghề kéo mía ép mật thủ công, cứ hai ba nhà có một cái che kéo. Nhà tôi cũng chung với hai hộ khác làm một cái che. Đó là một cái trục xoay dùng sức kéo của trâu, bò, hai cái trục dựng đứng để ép mía. Trẻ con vốn nghịch ngợm, hiếu kỳ. Có lần tôi đến đút mía vào che rồi giục trâu kéo, ai ngờ chiếc máy ép mía ép luôn cả đôi tay vào trục che, tôi chỉ biết kêu một tiếng trời ơi rồi ngất đi không biết gì nữa”, ông Tứ bàng hoàng kể lại tai nạn khiến đôi tay ông bị cụt đến tận vai như ngày nay.

Khi tỉnh dậy thì cậu bé Tứ đã thấy mình nằm trong bệnh viện, toàn thân đau nhức và Tứ đã khóc khi biết đôi tay của mình không còn, nó bị cắt cụt lên đến tận vai.

Ra viện, Tứ gầy gò, ốm yếu sống thui thủi một mình trong xó nhà. Tương lai của cậu bé ở vùng quê nghèo rồi sẽ ra sao khi không còn đôi tay? Những tháng ngày tiếp đó đúng là một thời kỳ đen tối nhất đối với Tứ, suốt ngày Tứ khóc không chịu chơi đùa gì cả.

Thế nhưng bằng nghị lực của mình Hoa Xuân Tứ đã dệt nên một cổ tích thần kỳ thời bấy giờ. Tứ không gục ngã mà đứng lên một cách mạnh mẽ khiến nhiều người phải nể phục. Tấm gương cậu bé Hoa Xuân Tứ thời đó lan truyền khắp cả nước, lan tới cả ngoài chiến trường ác liệt, Hoa Xuân Tứ xứng đáng trở thành tấm gương vượt khó, vượt khổ vươn lên để mọi người học hỏi.


Dệt nên những kỳ tích giữa đời thường
Thời kỳ đó, một lớp học vỡ lòng được mở ngay đầu xóm của Tứ. Nhìn bạn bè cùng trang lứa tung tăng cắp sách tới trường, nước mắt Hoa Xuân Tứ nhạt nhòa chan đầy bát cơm trắng độn muối mà bố mẹ, anh chị nhường cho em mỗi khi nghĩ đến cảnh đám bạn í ới gọi nhau tới trường.
Giàu khát vọng được học tập

Rồi Tứ nuôi ước mơ tới trường, mỗi lần cả gia đình đi làm đồng, Tứ ở nhà một mình dùng những ngón chân của mình kẹp lấy que tre tập vẽ trên nền đất. Từ que tre đến viên phấn, “Tứ phải lên gân, cặp thật chặt hai ngón chân lại. Viên phấn có vẻ chắc chắn hơn, lượn những nét run run trên mặt phản. Nhưng thỉnh thoảng lại bị “cục” một tiếng. Phấn gãy làm đôi".

"Nó lại chịu khó cặp viên khác. Viết xong được mấy chữ, thả viên phấn ra, hai ngón chân cứ cứng quèo như bị chuột rút”. (trích “Hoa Xuân Tứ”, tr 17), nhà văn Quang Huy đã miêu tả như vậy trong tập truyện của mình. Qua bao ngày khổ luyện Tứ đã làm nên điều kỳ diệu đầu tiên là em viết được bằng chân và viết chữ rất đẹp.
Em bảo bố mẹ đưa đến trường xin nhập học nhưng nhìn cậu bé đôi tay cụt đến tận vai thầy giáo đã lắc đầu không nhận. Thầy giáo cũng như bạn bè, mọi người đều phán một câu: “Cụt tay như nó làm sao mà học được”.

Không nản chí, Tứ hằng ngày vẫn đều đặn mang vở đứng ngoài hiên của lớp nghe thầy giáo giảng bài và học theo. Nghị lực của Tứ đã làm cho thầy giáo phải bái phục và nhận vào lớp học. Từ đó người ta thấy trong lớp học có thêm một cậu bé đen nhẻm, dáng nhỏ thó chăm chỉ ngồi trên tấm phản ở góc phòng học nghe thầy giáo giảng bài.

Từ viết chân Tứ đã chuyển sang viết bằng vai và cằm. Tứ nghĩ rằng, dùng chân viết như thế là “mất lịch sự” nên cậu bắt đầu tập viết chữ bằng vai và cằm phải. “Có lần, sang chơi nhà Tứ, tôi thấy nó đang nằm chổng mông trên giường; cái đầu cứ ngoẹo đi ngoẹo lại.

Ông Tứ chăm sóc người con gái tật nguyền

Quái, thằng này làm cái trò gì không biết? Tôi đến gần xem. Đầu và vai nó cứ voặn vẹo trên một quyển vở. Hoá ra nó đang tập viết theo kiểu mới. Tôi để ý thấy nó không cặp bút vào kẽ chân như trước nữa mà cặp vào giữa cằm và vai. Cái thằng Tứ, không bao giờ nó chịu vừa lòng với việc mình làm!” (trích “Hoa Xuân Tứ”, tr. 20).

Và Tứ đã làm nên điều kỳ tích thứ hai là viết chữ được bằng vai và cằm. Sau bao năm khổ luyện, với thành tích học luôn đứng đầu lớp, Tứ trở thành một tấm gương sáng về nghị lực vượt lên tất cả trở thành người sống có ích, hoc giỏi. Tứ là tấm gương sáng cho bạn bè, mọi người học tập noi theo, cậu trở thành niềm tự hào cho mọi thế hệ lúc bấy giờ.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời Hoa Xuân Tứ là vào năm 1967, ông vinh dự được đồng chí Chu Mạnh, chủ tịch tỉnh Nghệ Tĩnh lúc bấy giờ khi nghe được tấm gương vượt khó của Tứ đã trực tiếp về xóm đưa em ra tận Hà Nội dự Đại hội chiến sĩ anh hùng thi đua toàn miền Bắc.

Cũng trong lần này Hoa Xuân Tứ vinh dự được gặp Bác Hồ. Sau khi nghe câu chuyện của Tứ, Bác ôm Tứ vào lòng và động viên an ủi Tứ. Cũng trong lần ấy Bác đã chỉ đạo cho giáo sư Tôn Thất Tùng làm cho Tứ một đôi tay giả. Thế nhưng không may cho ông là trận lũ lịch sử năm 1978 đã cuốn trôi đôi tay giả ấy, vì thế ông quay trở lại sống cuộc sống không có tay như ngày xưa.

Đôi chân và cái miệng nuôi 5 đứa con nên người

Giờ đây Hoa Xuân Tứ đã bước sang tuổi 64, bằng nghị lực của mình, qua bao năm khổ luyện, Hoa Xuân Tứ bây giờ có thể làm được mọi việc như bao người bình thường khác như bơi, làm việc lặt vặt trong nhà và rất nhiều việc khác nữa…



Đã gần 50 năm qua, Hoa Xuân Tứ, từ một đứa trẻ tật nguyền đã trở thành thần tượng của thế hệ tuổi trẻ. Bước ra ngoài văn chương, ông trở thành lão nông quê mùa mộc mạc. Sống một cuộc đời bình dị xứng đáng với sự thương yêu của Bác Hồ và niềm tin của thế hệ thanh, thiếu niên cách đây gần nửa thế kỷ.

Mọi sinh hoạt hằng ngày tuy có phần khó khăn so với người bình thường nhưng ông vẫn thể hiện một con người giàu nghị lực. Với đôi hàm răng chắc và đôi chân năng động, rắn chắc đã giúp ông làm mọi việc từ đồng áng cho tới sinh hoạt cá nhân vì cuộc sống của bản thân và gia đình. Ông cùng bà Lê Thị Sự, người vợ hiền ngoan, tần tảo, lam lũ hôm sớm để nuôi năm người con trưởng thành.

Hoa Xuân Tứ đang xem lại những bức ảnh chụp cùng Bác Hồ khi được vinh dự ra Hà Nội dự Đại hội chiến sĩ anh hùng thi đua toàn miền Bắc.

Giờ đây ông đã có cháu nội, những đứa con lớn lên lần lượt đã lập gia đình, yên bề gia thất, duy chỉ có người con thứ 3 Hoa Thị Sen (SN 1978), sau một tai nạn đã phải nằm liệt giường hơn 28 năm nay. Mọi sinh hoạt của chị Sen đều phải nhờ vào sự chăm sóc của ông và bà Sự.

Chia tay Hoa Xuân Tứ khi cơn mưa chiều ập xuống, cơn gió lạnh rít lên từng hồi, trong tâm trí tôi vẫn văng vẳng lời nhắn nhủ của ông: "Tôi không mong muốn gì hơn, vợ chồng chúng tôi già rồi mà vẫn chưa xây được căn nhà hoàn chỉnh, con Sen lại bại liệt nằm một chỗ, không biết sau này chũng tôi già rồi thì ai chăm sóc nó được.

Tôi chỉ mong nó có được cái xe lăn cho nó, được tham gia chương trình vượt lên chính mình để có thể xóa được số nợ của ngân hàng, có chút tiền hoàn thiện nốt căn nhà đang dang dở. Như thế là đời tôi mãn nguyện lắm rồi".

Ước nguyện của ông thật nhỏ nhoi nhưng chất chứa trong đó là ao ước cả đời của ông và gia đình.Xe chạy qua dòng sông Lam, chúng tôi nghe văng vẳng đâu đó câu hát quen thuộc đối với người dân nơi đây:


Cuối dòng sông Lam, trên quê hương Bác Hồ,
Có người bạn nhỏ, mất cả hai tay nhưng vẫn hăng say học hành.
Con chim không cánh mà vẫn biết bay.
Như vẫn còn đây đẹp hai bàn tay.
Mang truyền thống quê hương Xô Viết.
Tiếp cho anh muôn vàn sức mạnh
Cho anh thắng mọi khó khăn…
Như con chim nhỏ không còn đôi cánh xinh
Líu lo trên quê mình trước ánh bình minh
Hoa Xuân Tứ người bạn hiền ta yêu biết mấy
Cụt cả hai tay mà đời vẫn vui thay…

Lam Giang
Theo BĐVN

Nguồn VTC

 

Cuốc sông của một sinh linh nhỏ bé trong trại tâm thần

Khi người điên có bầu

Khi tới bệnh viện, giờ vượt cạn đã điểm nhưng Vân Roai không chịu nằm yên. Cô thót lên giường, đứng giẫm chân, la hú hoang dại. Phải vật lộn cùng Vân Roai suốt 2 giờ liền, bác sĩ và nữ hộ sinh mới đón được một bé trai chào đời.
Trong chuỗi ngày mang chứng bệnh tâm thần đi lang thang, nhiều cô gái trẻ đã gặp phải những gã họ Sở, bị hãm hiếp rồi mang thai.
Một ngày cuối tháng 4/2007, lực lượng chức năng đưa một cô gái trẻ lang thang vào Trung tâm Điều dưỡng người tâm thần TPHCM tại quận Thủ Đức (sau đây gọi tắt là trung tâm).
Cô gái vận chiếc váy thổ cẩm, mặt đẹp như thiếu nữ trong tranh. Các y, bác sĩ của trung tâm chẳng thể ngờ trong bụng cô gái điên này lại có một đứa bé đang tượng hình.
Hoang dại vượt cạn
Trong ký ức hư ảo, nhập nhoạng, cô gái chỉ biết mình tên Vân Roai, 20 tuổi, người Gia Rai và không nhớ nổi quê quán, gia đình... Khi giúp Vân Roai tắm, hộ lý của trung tâm phát hiện bụng cô ngày càng to, nhũ hoa thâm đen dần nên đưa đi siêu âm. Kết quả, Vân Roai có thai!
“Tôi gặng hỏi ai là tác giả bào thai nhưng Vân Roai cứ lắc đầu, ngơ ngác” - chị Lê Thị Hồng Vân, một trong những hộ lý lâu năm nhất của trung tâm, nhớ lại.
Vào trung tâm 7 tháng, Vân Roai chuyển dạ. Cô ôm bụng quằn quại, vừa la hét vừa đập mạnh vào bụng mình: “Tui không đẻ, tui không đẻ!”. Hôm đó là 4 giờ. Trạm y tế gần trung tâm không dám đỡ đẻ nên Vân Roai được đưa đến Bệnh viện Nhân dân Gia Định ở quận Bình Thạnh.
Dọc đường, cô vừa lên cơn đau đẻ vừa nổi cơn điên. Sợ Vân Roai trong cơn điên dại đánh chết đứa con trong bụng, chị Hồng Vân mua ổ bánh mì kẹp thịt đưa cho cô, dỗ dành: “Con nín đi, nín đi, cô thương...”.
Khi tới bệnh viện, giờ vượt cạn đã điểm nhưng Vân Roai không chịu nằm yên. Cô thót lên giường, đứng giẫm chân, la hú hoang dại. Phải vật lộn cùng Vân Roai suốt 2 giờ liền, bác sĩ và nữ hộ sinh mới đón được một bé trai chào đời.
Mất bản năng làm mẹ
Sau khi sinh, Vân Roai không biết cho con bú. Nhân viên trung tâm phải thay nhau liên tục kề miệng em bé vào ngực mẹ để hứng sữa. Kinh hoàng hơn, những lúc nhân viên không để ý, Vân Roai nổi cơn, tát vào mặt con. Buộc lòng, trung tâm phải cách ly mẹ con cô. Vài ngày sau khi sinh, đứa bé được đưa về Trại Trẻ mồ côi Tam Bình - Thủ Đức.
Vân Roai dẫu sao cũng hạnh phúc hơn chị Nguyễn Thị Thượng, bệnh nhân tâm thần cùng trại. Thượng bị kẻ lạ cướp mất con, đứa bé hiện nay không biết sống chết ra sao.
Sau những cơn điên dại, lúc tỉnh táo, với ánh mắt buồn rười rượi, chị kể lại bi kịch đời mình: “Quê tui ở Cần Thơ, từ nhỏ thần kinh đã không ổn định. Tui được một người đàn ông đã có vợ rủ về ở chung rồi sinh được một đứa con gái đặt tên là Hạnh. Tui bị cướp con khi đi chơi trong một phiên chợ ở tận Đồng Tháp”.
Thượng nhớ lại: Trong phiên chợ hôm đó, do bị móc túi nên chị hoảng loạn. Để có tiền đi xe về nhà, Thượng lột đôi bông tai định bán cho tiệm vàng nhưng thấy quần áo chị nhếch nhác, vẻ mặt không bình thường nên chủ tiệm đuổi ra.
Bực tức dồn nén, cơn điên trong Thượng bột phát. Thừa dịp này, 6 kẻ lạ mặt đã giật đứa con khỏi tay chị. Từ đó, Thượng càng bấn loạn, đi lang thang khắp các tỉnh - thành. Một hôm, khi chị đang ngủ vùi trên một cây cầu ở nội thành TPHCM thì được công an đưa vào trung tâm nương náu.
“Tui điên nên không biết bảo vệ con mình. Vì tui điên nên người ta mới cướp con. Bây giờ mỗi lúc tỉnh táo, nhớ lại tiếng con khóc, nhớ lại khuôn mặt nó, tui chỉ muốn chết” - giọng chị Thượng lạc đi trong nước mắt.
Khao khát sống gần con
Với người điên, nhà xác nhiều khi cũng có thể trở thành... “vườn địa đàng”. Đó là trường hợp của chị Nguyễn Thị Mỹ Linh, hiện điều trị tại trại D của trung tâm. Linh cho biết một người đàn ông tên Quang từ ngoài vào đã lén lút qua đêm với chị ngay trong nhà xác của trung tâm.


Năm nữ bệnh nhân tâm thần đang mang thai ở Trung tâm Điều dưỡng người tâm thần TPHCM. (Ảnh chụp ngày 24/3/2010)
Sau những cuộc mây mưa, Quang trốn biệt. Linh mang bầu và sinh được một bé gái đặt tên là Nguyễn Thị M.. Bé M. hiện đang được nuôi ở Trại Trẻ mồ côi Tam Bình. “Bé được học sinh giỏi đấy! Năm nay bé 11 tuổi, học lớp 5 rồi! Một năm tui chỉ được gặp bé vài lần, nhớ quá!” - giọng chị buồn vui lẫn lộn.
Bác sĩ Nguyễn Văn Ngái, giám đốc trung tâm, cho biết do trung tâm không có chức năng nuôi trẻ nên tất cả bệnh nhân tâm thần sinh con xong đều phải sống xa con. Trung tâm chỉ có thể để mẹ con gặp nhau khi tâm thần người mẹ ổn định.
Lúc trò chuyện với tôi, đa phần các nữ bệnh nhân đều quả quyết họ “không còn điên” và khao khát ra cộng đồng để sống gần con. Ước mơ đó chỉ được thực hiện nếu họ có người thân bảo lãnh. Tuy nhiên, bác sĩ Ngái nêu thực trạng đau lòng: nhiều bệnh nhân bị gia đình rũ bỏ.
“Trong hơn 1.200 bệnh nhân lưu trú ở đây, đến 50% không có người thân thăm nuôi. Đôi khi bệnh nhân nhớ ra địa chỉ nhà mình, trung tâm liền liên hệ nhưng người thân cũng không chịu đến đón về” - bác sĩ Ngái buồn bã.
Song, sau quãng đời cùng quẫn và bi kịch nhất, người ta vẫn có thể tìm được hạnh phúc. Đó là trường hợp của Vân Roai. Tưởng như cuộc đời của cô mãi là chuỗi ngày sống với những cơn điên dại và nỗi nhớ con không nguôi thì bất ngờ vào một ngày cuối tháng 3-2008, người thân của Vân Roai xuất hiện và đưa mẹ con cô trở về quê nhà.
Chia tay những người mẹ tâm thần, tôi thầm ước họ cũng có được một kết cục may mắn như Vân Roai.

Theo Đoàn Như Phú
NLĐ
 

Hai chị em nuôi nhau ăn học

Nhiều năm qua, cô bé Nguyễn Thị Vân (SN 1997), trú tại xã Thiệu Minh, huyện Thiệu Hóa (Thanh Hóa) phải một mình vật lộn với cuộc sống để nuôi đứa em trai, vì “em không có bố”, còn mẹ thì bị bệnh thần kinh đã bỏ đi khỏi làng.


Hai chị em Vân - Tài phải vật lộn với kế mưu sinh hàng ngày

Chúng tôi được nhận thông tin, ở xã Thiệu Minh, huyện Thiệu Hóa có cô bé có lẽ là khổ nhất trần gian. Bé gái này mới học lớp tám mà đã phải vật lộn, bươn chải với cuộc sống để nuôi sống bản thân và đứa em trai chuẩn bị học lớp một. Hai chị em hiện đang ở với nhau trong một căn nhà cấp bốn lụp xụp (được một người cho mượn).

Vòng vèo qua mấy đoạn đường quê, cuối cùng chúng tôi cũng đến được nhà của Nguyễn Thị Vân và em trai cùng mẹ khác cha là Văn Tài. Thú thật, chúng tôi cũng không biết Tài mang họ Nguyễn hay Trần nữa. Trên tường nhà Vân có dán hai tấm giấy khen của Tài, một tấm ghi Trần Văn Tài, tấm còn lại đề Nguyễn Văn Tài. Người dẫn đường cho chúng tôi nói: “Chắc các cô giáo ở trường cũng không biết họ của em ấy là Trần hay Nguyễn nên mới có sự khác biệt này”. Câu chuyện về cuộc đời của cô bé Vân và em trai được cô giáo Cù Thị Hòa - Hiệu trưởng trường THCS Thiệu Minh - kể lại với chúng tôi: Năm 1997, mẹ đẻ của Vân yêu một người đàn ông cùng lứa. Tuy nhiên, sau đó người đàn ông là cha của Vân đi biệt tích, không thừa nhận đứa con mang dòng máu của mình. Khi Vân tròn một tuổi, mẹ của Vân bỏ con ở quê, vào miền Nam sinh sống. Được một thời gian, mẹ Vân quay về mang theo đứa con trai mới chín tháng tuổi. Ba mẹ con Vân ở với nhau được chừng một năm thì mẹ của Vân mắc bệnh trầm cảm, bỏ con cái đi lang thang. Đến nay, mọi người cũng chưa biết thông tin gì về mẹ của Vân. Cũng chính vì vậy mà cả Vân và Tài đều không mang họ cha, riêng phần cháu Tài mang cùng lúc hai họ là vì vậy.

Trong hai gian nhà lụp xụp, tài sản mà chị em Vân - Tài sở hữu gồm: một chiếc giường cũ ọp ẹp, bên trên có một chiếc gối và một tấm vỏ chăn mỏng. Ngoài mấy bộ quần áo cũ, hầu như các em chẳng có vật gì đáng giá. Tôi mạnh dạn mở chiếc xô nhựa chị em Vân dùng đựng gạo, thấy bên trong chỉ còn khoảng hơn một kg. Vân gầy còm, đen nhẻm và quá bé so với cái tuổi mười lăm. Hỏi em một ngày trải qua như thế nào, Vân cho biết: Sáng ngủ dậy lo vệ sinh cá nhân cho hai chị em rồi đến trường, Tài còn đang học mầm non. Buổi chiều, Vân làm các công việc như: bắt cua, câu lươn, tát cá... trên khắp các cánh đồng trong xã để có thức ăn cho hai chị em. Đây cũng là khoản thu nhập chính để trang trải các khoản: mua xà phòng, mắm muối... Vào mùa gặt, Vân đi xin rơm về phơi, ra đồng chặt cây ngô người dân đã thu hoạch bắp mang về làm củi nấu. Nói chung mùa nào làm việc ấy, nếu được người ta thuê thì đi làm. Còn Tài, nhặt các cành củi khô trên đồi là “nghề chuyên nghiệp” của cậu bé nhanh nhẹn này. Tài khoe có một nửa gian bếp chứa hàng chục bó củi do chính em nhặt về cho chị. Có lẽ cũng vì giang nắng, đội mưa nhiều mà cả hai chị em đều đen nhẻm.

Thẳng thắn mà nói, nếu không có sự hỗ trợ từ nhà trường và Hội Phụ nữ, Hội Nông dân xã Thiệu Minh thì cả Vân và Tài sẽ không có được cơ hội học tập. Tuy nhiên, vẫn còn đó sự thiếu sót mà lẽ ra các em được hưởng. Cô giáo Cù Thị Hòa cho chúng tôi biết: Em Vân học ở trường không phải đóng góp bất cứ khoản thu, phí nào. Nhà trường còn phát động phong trào ủng hộ em Vân để giúp em có sách vở đến trường, có quần áo mặc vào mùa hè cũng như chống lạnh vào mùa đông. Trong khi đó, tiền ăn của cháu Tài ở trường mầm non được Hội Nông dân, Hội Phụ nữ xã Thiệu Minh hỗ trợ. Cô giáo Hòa cứ day dứt một nỗi niềm là: “Mặc dù trường không thu tiền học thêm của Vân, song em không dám đi học. Nếu đi học thêm vào buổi chiều thì em sẽ không có thời gian đi bắt cua, câu lươn... kiếm tiền. Mặc dù vậy học lực của Vân luôn nằm trong tốp trung bình khá”. Tìm hiểu chúng tôi được biết, ngoài những ưu tiên nói trên, cả Vân và Tài vẫn chưa nhận được chính sách nào từ chính quyền địa phương. Năm học mới này, Vân lên lớp chín còn Tài bắt đầu vào lớp một tuy nhiên khả năng Vân tiếp tục đến trường vẫn đang bỏ ngỏ. Vân bật khóc nói với chúng tôi: “Em mà đi học nữa thì không có ai lo cho thằng Tài”.

Cầu mong những tấm lòng hảo tâm sau khi đọc bài báo này sẽ giang rộng vòng tay nhân ái bao bọc hai đứa trẻ tội nghiệp.                   


Thanh Hoàng - www.congan.com.vn

 

Hoàn cảnh đau thương của người vợ trẻ (Người Dân Tộc) bỏng hơn 70% cơ thể

1 hoàn cảnh đau thương đang chờ anh em chúng ta giúp đỡ cho 2 vợ chồng trẻ (người Dân Tộc) có người vợ tên Lơ-mu-Kpug ngụ tại Thô Đa Nghịt , Xã Lạc Dương Tỉnh Lâm Đồng bị phỏng nặng hơn 70% do bị phỏng xăng trong lúc đi làm thuê. Cơ thể chị đã gánh chiụ những nỗi đau vô cùng đau đớn trong suốt 4 tháng tại bệnh việc Chợ Rẫy đến nay chị vẫn còn rất đau do vết thương được bác sĩ cho biết là bỏng rất nặng và tình trạng bỏng tới hơn 70%. Khuôn mặt chị đã bị biến dạng và gặp rất nhiều khó khăn trong việc ăn uống - và chị đã ko thể nói rõ từng lời khi chúng tôi đến hỏi thăm tình trạng sức khỏe của chị. Đôi chân chị tuy đã hơn 3 tháng nhưng vết thương vẫn chư thể hồi phục và vẫn đang trong tình trạng nhiễm trùng nặng

 

Khuôn mặt chị đã bị biến dạng và gặp rất nhiều khó khăn trong việc ăn uống - và chị đã ko thể nói rõ từng lời khi chúng tôi đến hỏi thăm tình trạng sức khỏe của chị. Đôi chân chị tuy đã hơn 3 tháng nhưng vết thương vẫn chư thể hồi phục và vẫn đang trong tình trạng nhiễm trùng nặng


Thông tin nhân đạo :
Liêng Trang Ha Koang (Chồng chị Kpug)
Số dt : 0985.019.516

 
  • «
  •  Start 
  •  Prev 
  •  1 
  •  2 
  •  Next 
  •  End 
  • »
Page 1 of 2

Tin mới nhất

Khách trực tuyến

We have 1 guest online

Các tổ chức và doanh nghiệp đồng hành tài trợ

hiep hoi thuong mai dien tu viet namMiken cong ty mat bao 5 giay cho mot lan thay gia re moi ngay thang be sport tim viec nhanh    Luat gia pham